Bạn đã là thành viên của wap, hãy lưu địa chỉ wap này lại để lần sau tiện online! Hãy giới thiệu wap đến bạn bè để nơi này là chốn hội ngộ của mọi teen trên toàn đất nước!
Mẹ dâm phá trinh con trai
Total Visits: 55711259
Visits Today: 385729
This Week: 785632
This Month: 7705705
Tôi vẫn hay làm thơ về cô ấy, cả trách móc, cả giận hờn đan lẫn yêu thương tiếc nuối, đôi khi cả sự coi thường, kinh tởm…
Đi tìm hoài niệm cũ
(Tặng HHTT)
Em cứ đến rồi ra đinh lặng lẽ
Giọt mưa buồn khe khẽ rơi rơi
Mưa buồn rơi hay nước mắt tôi rơi
Em chẳng biết chỉ một mình tôi biết
Em ở đâu giữa khoảng trời cách biệt
Phương trời nào che dấu bóng em tôi
Để rồi khi gió lạnh thổi trên đồi
Tôi lê bước đi tìm hoài niệm cũ
Bài thơ còn dài nhưng….
Rồi tôi có quên được HHTT? Rồi người tiếp theo sẽ là ai?
Liệu những vần thơ có cứu rỗi cuộc đời đầy trắc trở của tôi?
Liệu mọi thứ có dừng lại theo ý muốn hay tiếp tục với những nỗi đau không ngớt?
Hồi sau sẽ rõ…
Vậy đấy, HHTT đã qua đi nhẹ như cơn gió. Nhiều kỉ niệm, nhiều chuyện để nói nhưng không thể kể hết ở đây. Đúng là “Buồn nhất… không phải là lúc chia tay người yêu. Mà là lúc nhận ra.. người đó chưa từng yêu mình!….” như cái tiêu đề của Chap này vậy.
Sau này lịch sử sẽ còn lặp lại, cuộc đời của Mongmanhdv lại bị một lần đau như thế, đau gấp ngàn lần HHTT mang lại, chẳng lẽ mọi thứ đều mong manh dễ vỡ vậy sao?
Mẹ đòi về quê sớm nhưng tôi không muốn mẹ về sớm chút nào. Đơn giản vì tôi như chết đuối vớ được cọc, tôi đang đau khổ thì mẹ đến mang lại niềm vui cho tôi cả về thể xác lẫn tinh thần. Tôi không coi mẹ là công cụ giải toả những nỗi đau, mà tôi xem mẹ như người bạn tri kỉ.
Trong phòng học tôi luôn nhớ về HHTT nhỏ bé, kể cả khi bên mẹ tôi cũng nhớ về cô ấy. Người ta nói đa tình thì khổ, tôi có lẽ là thế.
HHTT đã không còn ngồi ở giảng đường nữa, đôi khi vẫn gặp ở đâu đó trong trường nhưng cô ấy chỉ cười khẽ chào tôi coi như chưa quen biết. Tôi nhủ với long mình sẽ quên con người ấy đi.
Tôi đã từng nghe thằng bạn học chung nói rằng, nó yêu một đứa cùng lớp, nhà con bé đó giàu, còn nó đi xe đạp như tôi. Con bé đó cũng bắt đầu có tình cảm khi thằng này tấn công nhưng một lần hai đứa vô tình dừng xe đèn đỏ gần trường tôi, hoàn cảnh thật trớ trêu khi con bé đó nhìn thấy thằng này đi xe đạp và từ đó nó coi như chưa hề quen biết.
Khi nghe nó kể thế tôi an ủi nó nhiều, rồi hôm nay đến lượt tôi mắc phải. Có ai trong số mấy người ở đây đã từng lâm vào hoàn cảnh như thế? Đã từng bị bạn gái bỏ rơi vì quá nghèo?
– Mẹ mua xe máy cho con nhé, tôi hỏi mẹ.
– Để con tán gái sau vụ HHTT à?
– Không ạ, để con đi lại cho tiện, đi học them, đi làm them cũng đỡ vất vả. Thỉnh thoảng đi chơi xa với bạn bè cũng đỡ ngại.
– Mẹ mới trả tiền cho bố mà, làm gì còn tiền.
– Xe cũ cũng được. Tôi cố nài nỉ.
– Để mẹ tính.
Chiều, tôi chở mẹ trên chiếc xe đạp cũ đi siêu thị cho mẹ mua ít đồ về quê. Trên đường về tôi rủ mẹ vào chỗ hôm trước, nơi tôi đã mất nụ hôn đầu với mẹ nhưng mẹ từ chối kêu về nhà.
– Sao vậy mẹ, mai mẹ về rồi mà, mình vào đó một tí.
– Thôi để dịp khác, mẹ con mình về thôi.
– Sao vậy, mẹ không thích à?
– Không phải, mẹ cũng muốn nhưng mẹ ngại lắm. Toàn người trẻ thôi.
– Tối thế này có ai biết ai đâu. Mình vào nhé.
– Không mà. Không có chỗ nào cho mà có thể thoải mái hơn sao?
– Làm gì có chỗ nào ạ. Tôi trả lời.
Tôi cũng chưa biết ngoài những chỗ đó ra còn những chỗ nào khác, tôi cũng chưa đi bao giờ, mãi sau này tôi mới biết đến cà phê máy lạnh hay nhà nghỉ.
– Con buồn quá mẹ à, không phải buồn vì chia tay HHTT mà là cô ấy chưa hề có tình cảm với con.
– Đó chính là nỗi đau con à. Mẹ cũng từng trải qua mẹ hiểu chứ. Mẹ đã yêu và hy vọng bố con nhiều, vậy mà…
– Sau này nếu con yêu ai lấy ai con sẽ lấy người như mẹ.
– Là sao?
– Cam chịu, nhẫn nhục, hiền lành và xinh đẹp….
– Mẹ cũng mong có người con dâu tốt, nhưng trước hết con phải lo học tốt đã.
Tôi và mẹ cứ hàn huyên tâm sự khi trên đường về nhà. Tôi muốn mua xe máy để tiện đi lại cũng như đỡ ngại với bạn bè.
Mai mẹ về quê rồi, bây giờ mẹ cũng không mặc cảm tội lỗi khi quan hệ cùng tôi nữa dù rằng tôi biết mẹ vẫn day dứt với lương tâm lắm.
Tôi không dứt ra được mối quan hệ này, quen mùi mẹ rồi, quen cảm giác ấy rồi… Tôi biết mẹ cũng đau long lắm khi tôi yêu người con gái khác. Có ai không đau long khi người mình quan hệ lại đi yêu người khác, dù có là mẹ con đi nữa.
Nhưng biết làm sao được khi tôi không thể đến với mẹ mãi, cái gì cũng sẽ có điểm dừng của nó.
Tôi chở mẹ về phòng trọ cũng hơi muộn, còn đêm nay nữa thôi, mai mẹ về rồi. Tôi tự nhủ sẽ quan hệ nốt lần này thôi, rồi sẽ cố gắng học rồi quen người khác, chứ cứ mãi thế này chỉ mình mẹ tôi là khổ. Tôi thì bản năng sinh lí nam dù biết đó là tội lỗi cũng chẳng dễ gì dứt ra.
Thằng cùng phòng chưa ngủ, nó đang học bài. Tôi bảo nó qua nhà bên ngủ để mẹ tôi ngủ tự nhiên.. Nó ngây ngô rủ tôi qua phòng bên ngủ cùng, không biết được kế hoạch đen tối của tôi. Tôi ậm ừ bảo nó qua trước đi, tôi qua sau nhưng làm sao tôi qua được khi mai đã là ngày mẹ tôi về rồi…
Ngày mai….
Mẹ sắp xếp đồ đạc còn tôi đi đánh răng chuẩn bị ngủ. Tôi ôm mẹ từ phía sau khi mẹ ngồi xếp quần áo.
– Con hư quá. Con làm mẹ nhớ ngày xưa.
– Ngày xưa nào ạ?
– Ngày xưa con còn bé cũng hay trèo lên lưng mẹ thế này này…
Tôi hôn lên tóc mẹ, thoang thoảng mùi thơm quen thuộc. Nhẹ nhàng tôi đè mẹ ra nằm trên người mẹ. Mẹ lấy tay che ngực như vẫn còn e ngại. Tôi cúi xuống hôn lên bờ môi mẹ, ngọt ngào…
Nụ hôn kết thúc nhưng mẹ tôi vẫn nhắm nghiền mắt như tiếc nuối điều gì… Tôi chỉ muốn cắn nát đôi môi ấy…
Hai thânthể cuộn tròn vào nhau trong niềm đam mê bất tận. Quần lót, quần đùi, áo ngực tự nhiên theo phản xạ bung ra từ khi nào, còn lại da thịt, còn lại niềm đau…
Cũng chẳng khó để chú bé tìm đường về nơi xưa cũ…
Cũng chẳng khó để những dòng nước trào ra…
Và cũng chẳng khó để cho những cú dập bắt đầu…
Tôi như sợ mẹ ngày mai về mất nên mãnh liệt như lần đầu gặp gỡ. Mẹ cũng lo sợ điều gì đó nên hưởng ứng mãnh liệt theo…
Môi trong môi, ngực trong ngực, và chú bé trong cô bé đẫm nước rơi…
Tôi chỉ muốn quan hệ với mẹ ở tư thế này tại thời điểm này, tư thế truyền thống ấy. Vì tư thế này giúp cơ thể chạm nhau nhiều nhất, và những nụ hôn không rời…
Mẹ tôi như điên dại cào cấu lưng trần của tôi, xoa đầu tôi lien tục. Còn tôi, từ môi cho đến ngực không chỗ nào không để lại dấu vết trên ấy. Mẹ nức nở như đứa trẻ lên ba, mẹ không sụt sịt khóc vì tội lỗi như trước đây mà khóc thành tiếng nhỏ, mẹ lên thiên đàng…
Tôi dừng lại, nhìn mẹ ấu yếm:
– Hay là con không lấy vợ mà ở với mẹ nhé.
– Con có sao không vậy? Làm sao con có thể nói thế?
– Con sợ yêu người như HHTT lắm rồi, chẳng ai yêu con bằng mẹ…
– Nhưng dù sao con cũng không được nói thế. Mẹ vẫn là mẹ của con. Con còn sinh cháu cho mẹ nữa chứ.
– Mẹ cũng có thể sinh em bé mà.
– Trời, con tôi điên thật rồi.
Nói rồi mẹ tôi kéo tôi lại gần để chim tôi vào sâu trong mẹ hơn như muốn nói rằng không nói đến vấn đề đó nữa.
Tôi nằm xuống để mẹ nằm lên tôi, cũng kiểu truyền thống nhưng là ngược lại. Nước nhờn của mẹ chảy ướt đẫm chim tôi khi ở tư thế này…
Mẹ tôi chủ động dập xuống, hai tay chống lên ngực tôi. Tôi nhìn rõ bướm mẹ ra vào chim tôi một cách thành thạo. Mẹ nhắm nghiền mắt như thể đang bay bổng nơi nào… Tôi bóp ngực mẹ đang lủng lẳng trước mặt tôi, căng cứng và to lớn. Đôi khi tôi bóp mông mẹ thật mạnh hoặc kéo eo mẹ để giúp mẹ nhẹ nhàng hơn.
Cùng chuyên mục
Bạn đã xem chưa?


