Bạn đã là thành viên của wap, hãy lưu địa chỉ wap này lại để lần sau tiện online! Hãy giới thiệu wap đến bạn bè để nơi này là chốn hội ngộ của mọi teen trên toàn đất nước!
Truyện sex những cái lồn trinh
Thứ nữa hiện nay, ngoài Thiên Kiều và Hoàng Tỵ thì còn có tiểu tử Tiêu Thanh Ngọc nữa. Hai người bọn nàng tuy có thể tùy cơ rút chạy nhưng còn tên tiểu tử kia thì làm sao thoát ra.
Qủa nhiên, mọi sự không dễ giải quyết trong tình thế sấm vang chớp giật thế này. Rõ là lửa cháy đến chân tường rồi.Hai người vừa đánh vừa lùi dần, lùi dần đến chỗ Tiêu Thanh Ngọc đang ẩn nấp. Tiêu Thanh Ngọc gan lớn, mật lớn nên đợi cho hai bên đánh nhau vượt qua chỗ cậu núp mới bắt đầu hành động.
Tiêu Thanh Ngọc lợi dụng địa thế từ nơi cậu đứng cao hơn chỗ đánh nhau nên bắt đầu lăn những tảng đá to xuống dưới.
Đường hẻm núi khá hẹp mà tốc độ đá lăn lại nhanh khiến cho 4 kẻ sát thủ đều thất kinh hồn vía.
Nếu họ không tránh thì sẽ bị đá đè phải không chết cũng bị thương. Mà nếu họ quay lại thì thể nào cũng bị Song sát tiên tử tiêu diệt.
Song sát tiên tử đang bị yếu thế thì chợt thấy đá từ xa lăn lại. Hai người rất hoảng sợ nhưng đối thủ của hai nàng còn hoảng sợ hơn nhiều. Tình thế diễn tiến rất nhanh. Hai người sát thủ bị đá lăn phải rơi ngay xuống vực chết tốt. Hai người còn lại một chết một bị thương rất nặng cũng chết ngay đương trường.
Song sát tiên tử vừa giết địch nhân vừa nhảy lên cao để tránh. Vì thế cả hai chẳng bị gì cả.
Tiêu Thanh Ngọc chưa kịp mừng rỡ thì phía sau lưng một bọn người tay kiếm, tay đao đang ùn ùn kéo tới. Một số kẻ thấy Tiêu Thanh Ngọc lăn đá giết hại người của mình nên đã vung tay ném ám khí ra tấn công cậu.
May mắn cho Tiêu Thanh Ngọc là Hoàng Ty phát hiện kịp lúc nên đã nhảy tới vung kiếm gạt ngay ám khí đánh vào người cậu.
Cả ba tiến lên nhanh chóng và thoát khỏi trận chiến kinh hồn vừa rồi.
Tiêu Thanh Ngọc nhờ sự hộ vệ của hai vị cô nương nên đã may mắn thoát khỏi trận đấu cuồng loạn. Thế nhưng bọn địch dù rằng vừa mất đi 4 tay cao thủ lợi hại nhưng vẫn lợi thế về số đông. Do vậy, cả ba người bọn Tiêu Thanh Ngọc sau khi vượt thoát khỏi đám đông vây công cũng không dám ở lại hộc tốc phi thân bỏ chạy.
Thiên Kiều dẫn cả ba vượt hơn 3 dặm lọt vào một khu rừng rậm rồi mới chịu dừng lại. Ai nấy đều thở hổn hễ vì mệt nhọc.
Thiên Kiều nói:
– Nơi đây rất nhiều chỗ trốn, núp và trời cũng đã tối. Chúng ta có thể yên tâm không sợ bọn chúng cho người đuổi đến.
Hoàng Ty ngồi xuống một bên thân cây rồi hỏi nhỏ:
– Tỷ tỷ có nhận ra bọn chúng là người của bang phái nào không ?
Thiên Kiều lắc đầu. Nàng chưa kịp nói gì thêm thì Tiêu Thanh Ngọc xen vào:
– Bọn người đó là nữ nhân mà võ công thật lợi hại.
Hoàng Ty kinh ngạc hỏi:
– Ngươi nhìn ra họ là nữ nhân ư ?
Tiêu Thanh Ngọc gật đầu:
– Tiêu đệ đứng núp sau tảng đá, quan sát rất kỹ nhất định bọn người đó đều là nữ nhân.
Hoàng Ty nhíu mày:
– Chẳng lẽ chúng là người của Thanh y giáo sao ?
Thiên Kiều gật đầu:
– Có thể lắm. Bọn người Thanh y giáo gần đây rất lộng hành. Hình như sư bá và sư phụ chúng ta đào luyện võ sĩ cũng vì mục tiêu chống lại bọn chúng cũng nên.
Tiêu Thanh Ngọc chợt nghe thấy có tiếng nước róc rách liền nói:
– Gần đây có con suối nhỏ. Hai tỷ tỷ cứ ở đây để đệ đi tắm một chút. Cả người đệ bị bụi bặm bẩn không chịu được.
Tiêu Thanh Ngọc tắm xong sảng khoái cả người. Cậu quay lại thì hai nữ nhân kia vẫn còn đang bàn luận.
Thiên Kiều thấy cậu bé đã quay lại liền nháy mắt với Hoàng Ty. Cả hai bảo cậu hãy ngồi yên ở đó còn họ thì tiến về phía có tiếng nước chảy. Hiển nhiên cả hai đã bị tiếng nước suối nơi đó cuốn hút lại rồi. Khỏi cần nói cũng hiểu 2 người bọn họ cả ngày bôn hành lại gặp phải cường địch lợi hại nên lúc này toàn thân bẩn thỉu chẳng khác gì Tiêu Thanh Ngọc. Bây giờ họ thấy Tiêu Thanh Ngọc tắm rửa sạch sẽ thì làm sao chịu để thân thể bẩn thỉu cho được.
Hơn nữa, là nữ nhân ai ai cũng thích sạch sẽ, nay 2 người nhìn thấy một chỗ có nước sạch thì làm sao kiềm được không lại đó tắm rửa một phen.
Lúc này, Tiêu Thanh Ngọc tắm rửa xong lại thấy đói bụng liền nhân cơ hội 2 nữ nhân kia đã đi xa liền mở bọc hành lý lấy thức ăn ra làm vài miếng.
Không ngờ cậu mới ăn được một chút thì đột nhiên có một tiếng rú nổi lên trong đêm. Tiêu Thanh Ngọc vừa phát giác ra tiếng rú kia là của các nữ nhân và ở phía con suối thì trước mắt đã có hai bóng trắng từ xa chạy lại. Trời còn tối nhưng Tiêu Thanh Ngọc vẫn nhận ra hai bóng trắng nọ chính là Thiên Kiều và Hoàng Ty. Cả hai thân hình lõa thể đang phóng chạy như bay. Thấy cậu bé đứng đó hai người vội nắm tay cậu lôi đi.
Thân hình Tiêu Thanh Ngọc bị kéo đi vùn vụt. Đột nhiên cả người cậu bị nhấc bổng lên trên rồi thân hình cả ba chui vào một khe đá nhỏ.
Tiêu Thanh Ngọc định lên tiếng hỏi thì Hoàng Ty đã giơ bàn tay bịt lấy miệng cậu.
Lúc này hai thiếu nữ núp ở đằng sau. Thân hình Tiêu Thanh Ngọc ở phía trước. Do sợ bị phát hiện nên hai mỹ nhân kéo cậu sát vào người họ. Tiêu Thanh Ngọc có thể cảm nhận được mùi thơm từ bàn tay mềm mại của Hoàng Ty đang bịt ở chỗ miệng chàng. Hay hơn nữa là đôi nhũ phong của giai nhân áp sát vào lưng cậu khiến cậu ngây ngất.
Một bóng đen to lớn từ xa phóng tới. Bóng đen đảo mắt sáng xanh lè nhìn khắp xung quanh. Rồi thân hình bóng đen vụt biến mất một cách thình lình trước con mắt mọi người.
Ba người đứng im hồi lâu. Thiên Kiều bỗng lên tiếng trước:
– Nguy thật ! Suýt nữa chúng ta trở thành nạn nhân trong tay lão ta rồi!
Hoàng Ty buông tay bịt miệng cậu bé ra nói:
– Chúng ta từ giờ trở đi không được nói lớn. Không được ồn ào. Nếu không sẽ khó thoát khỏi nơi này.
Ba người ra khỏi chỗ núp. Lúc này ánh trăng đã ló khỏi đám mây soi xuống chỗ mọi người đứng. Tiêu Thanh Ngọc có thể nhìn thấy những đường cong gợi cảm trên mình hai thiếu nữ xinh đẹp.
Thiên Kiều phát giác ra ánh mắt si mê của cậu thì trợn mắt lên gắt:
– Ngươi có muốn ta chọc mù mắt hay không mà dám nhìn ngó như vậy. Mau đi ra suối mang y phục về cho bọn ta.
Nhưng Hoàng Ty vội ngăn lại nói nhỏ:
– Không thể về lại đó. Lão quái vật Dâm thần chắc đang trực chờ chúng ta quay lại để bắt lấy. Lão biết chúng ta không có y phục sẽ không dám đi đâu khỏi nơi này. Vì vậy nếu chúng ta để lọt vào âm mưu của lão thì thật là nguy hiểm.
Thiên Kiều nhận ra sơ hỡ, nhưng nàng bối rối hỏi:
– Nhưng chúng ta thân thể thế này. Làm sao đi đâu được.
Hoàng Ty nói:
– Chúng ta cần đi khỏi đây gấp. Chuyện không có quần áo chưa phải là gấp gáp. Lúc này nhân cơ hội trời còn tối chúng ta nên đi ngay. Nếu để trời sáng thì càng nguy hiểm.
Tiêu Thanh Ngọc thấy hai nàng thiếu nữ ai nấy đều sợ hãi lão già quái dị kia thì nén không nổi tò mò vội hỏi:
– Lão quái lúc nãy là ai thế ? Sao các tỷ tỷ lại phải sợ hãi lão ta đến như vậy ?
Hoàng Tỵ và Thiên Kiều đều ngớ ra nhìn Tiêu Thanh Ngọc rồi chợt liếc mắt nhìn nhau có vẻ lúng túng không được tự nhiên. ấm cơm.
Hoàng Tỵ trả lời nhỏ:
– Tỷ gọi lão ấy là Dâm thần. Nguyên việc đó thôi chẳng cần giải thích đệ cũng hiểu ra chứ.
Tiêu Thanh Ngọc nghe Hoàng Tỵ nói thế chợt nhiên hiểu ra, bất giác thầm chửi mình ngu ngốc đến không hiểu được một chuyện đơn giản như vậy.
Thiên Kiều thấy mọi người đứng yên đấy thì khẽ nhắc:
– Chúng ta đi thôi, không thì lão dâm tặc kia quay trở lại thì chúng ta hết đường trốn tránh.
Hoàng Tỵ vội gật đầu. Thế là hai thiếu nữ cứ tồng ngồng như vậy mà đi. Hai người võ công cao siêu nên đi rất nhanh. Chỉ tội cho Tiêu Thanh Ngọc đuổi theo bở cả hơi tai. Hoàng Ty thấy cậu nhỏ như vậy thương tình nắm tay cậu kéo đi.
Cùng chuyên mục
Bạn đã xem chưa?