Bạn đã là thành viên của wap, hãy lưu địa chỉ wap này lại để lần sau tiện online! Hãy giới thiệu wap đến bạn bè để nơi này là chốn hội ngộ của mọi teen trên toàn đất nước!
Anh sinh viên phá trinh gái
Total Visits: 63405126
Visits Today: 211704
This Week: 1948867
This Month: 1948867
– Lên phòng em à?
– Vâng… cho anh xem bộ sưu tập của em mà. – Nàng cười, nghiêng đầu quay lại nhìn nó.
– Thế lão béo của em đâu rồi? – Nó hỏi.
– Đang xông hơi massage dưới kia, còn lâu mới xong. – Nàng trả lời và mở cửa phòng.
Bước vào phòng, nó thấy hồi hộp quá, trống ngực cứ nện thình thịch. Nếu là lúc khác thì nó đã mừng rỡ mà tận dụng ngay cơ hội hiếm hoi này, nhưng bây giờ lại cứ thấy lo lo, sợ bị trễ hẹn với bà Minh Ngọc. Sự giận dữ của bà ấy sáng nay thực sự làm nó ái ngại. Vân đã đến bên buồng thay đồ, nàng kéo cánh cửa lùa ra để lộ những khoang tủ treo đầy áo váy và dưới sàn ngổn ngang những hộp giày đã mở, những chiếc vali đẹp và túi xách to nhỏ. Nàng khua tay một vòng quanh những thú đó với vẻ mặt hãnh diện:
– Anh thấy không, bốn ngày của em đấy.
– Nhiều nhỉ, lần nào đi ông ấy cũng mua cho em nhiều thế này à? – Nó gật gù tỏ vẻ khâm phục.
– Đây là lần đầu tiên. Em mới quen ông ta khoảng hai tháng nay thôi mà. – Nàng nói.
– Ông nào cũng như ông này thì em mở cửa hàng thời trang được đấy nhỉ. – Nó cười nói.
– Ha ha… Ý kiến của anh hay đấy. Nhưng không phải ai cũng rộng rãi như lão béo này đâu. – Nàng cười to. – Thế còn anh, anh có gì nào?
– Hai bộ quần áo, một anh đang mặc đây. – Nó trỏ vào mình.
– Ôi trời ơi… Bà ta lợi dụng anh rồi. Anh phải cho bà ta thấy thế mạnh của mình. Phải biết cách khai thác chứ. – Nàng nói và đóng cửa buồng lại.
– Khai thác như thế nào? Anh không biết. – Nó ra vẻ ngờ nghệch.
– Nào lại đây, em chỉ cho. – Nàng cầm tay nó kéo lại bên ghế sofa. – Bí quyết là ở chỗ biết điểm mạnh của mình, bà ta cần anh cái gì thì đấy chính là vũ khí của anh. Đừng sử dụng vũ khí một cách bừa bãi, phải khéo léo dùng nó làm quân bài trong mỗi dịp cần thiết. Nói thế không có nghĩa là sự mặc cả hay trao đổi một cách thô thiển, mặc dù bản chất thì đúng là như thế. Anh hiểu chưa?
– Chưa… – Nó lắc đầu một cách ngây ngô.
– Trời… Thôi được rồi, giờ cụ thể hơn nhé. Anh thử quyến rũ em xem nào. – Nàng nói và ngồi ngay ngắn trên ghế, khuôn mặt nghiêm nghị.
Nó bối rối quá, không biết nàng định thế nào. Có lẽ nàng đang gợi ý mình, có lẽ nàng muốn chuyện đó ngay bây giờ. Gấp gáp quá nhỉ, chỉ còn hơn chục phút nữa thôi làm sao cho kịp đây. Nó tiến lại gần quỳ xuống trước mặt nàng, mắt chăm chăm nhìn vào ngực nàng đang phập phồng sau chiếc áo rộng. Hai tay nó đưa lên đỡ lấy hai bên ngực nàng xoa nắn. Nhưng nàng bỗng ngả người ra sau gạt tay nó ra và kêu lên:
– Không, không phải như thế. Anh phải làm sao để em tự lao vào anh chứ không phải anh chủ động xông vào em như thế… Thế mới gọi là quyến rũ chứ.
Nó nhìn nàng, mặt nghệt ra trông thật ngố:
– Thế à… Cũng hơi khó đấy nhỉ.
– Anh phải tập… Đây nhé, nhìn em này.
Nàng cúi nhìn nó, đôi mắt mở to nhưng không quá đắm đuối, đầy vẻ ngưỡng mộ nhưng không quá đam mê. Ánh mắt mê hoặc ấy làm nó như bị hớp hồn, kèm theo đôi môi xinh xắn nhấp nháy như muốn nói điều gì đó. Tất cả làm tâm hồn nó ngây ngất. Nàng quả thật là lão luyện trong tình trường. Hơi thở của nó trở nên nặng nề trong lồng ngực. Nó muốn ôm lấy nàng mà hôn nhưng lại e ngại rằng đây đang là bài học nên cứ ngồi im dưới sàn ngước mắt lên nhìn nàng. Nàng dùng ánh mắt với nó thật lâu rồi ngừng lại, có vẻ hơi mất kiên nhẫn, nàng nói:
– Anh cảm thấy thế nào?
– Cảm thấy muốn hôn em. – Nó thú nhận.
– Đấy… thế là được rồi đấy. – Nàng cười tươi tắn cúi xuống nắm lấy bàn tay nó.
Nàng nâng bàn tay nó lên ngang vai mình, định quàng qua vai thì chợt nó nhìn thấy đồng hồ đeo tay đã chỉ quá giờ hẹn. Nó vội rụt tay lại giơ lên xem kỹ, đã trễ hẹn vài phút rồi, nó kêu lên:
– Thôi chết, anh phải xuống chỗ làm tóc đây. Có lẽ bà ấy đã xong rồi.
– Ơ kìa… Em vừa mới nói với anh thế nào? Phải biết dùng thế mạnh của mình chứ. – Nàng nhăn mặt nói.
– Thôi được rồi, để anh từ từ áp dụng. Bây giờ anh phải chạy xuống đó xem sao đã. – Nó nóng ruột, trong đầu lại nhớ tới vẻ giận dữ của bà ấy lúc sáng.
Nó nuối tiếc đi ra phía cửa, vừa đi vừa ngoái lại. Vân trừng mắt nhìn theo giận dữ, nàng gọi giật giọng:
– Bách… Lại đây em bảo đã.
– Ừ đây… còn gì nữa em. – Nó đứng lại nhìn nàng.
Vân đi nhanh đến bên nó, cầm tay đeo đồng hồ của nó lên, gỡ chiếc đồng hồ ra ngắm nghía rồi bất ngờ đập bốp một cái vào tường. Chiếc đồng hồ rạn hết mặt kính nhưng không vỡ, đó cũng là một chiếc đồng hồ tốt nhưng không đắt lắm. Nó tròn mắt sửng sốt nhìn nàng không nói được câu nào. Vân cầm tay nó lên đeo lại chiếc đồng hồ rạn nứt đó vào tay nó và đẩy nó ra phía cửa, nàng sẵng giọng:
– Đi đi… Nhanh lên không bà ta nổi cáu đấy.
Nó mở cửa lao nhanh ra ngoài như một cái máy, bỏ lại Vân một mình trong phòng tức tối giận dữ. Nàng ngã vật ra giường nhìn đăm đăm lên trần nhà, thấy trong người nóng bừng bừng như có lửa đốt.
Bách lao xuống tầng một, đưa mắt ngó một vòng quanh sảnh vẫn không thấy bà Minh Ngọc đâu. Trong lòng hơi sợ, không biết bà ta đang ở đâu, hay lại đang bổ đi tìm nó thì chết bỏ mẹ. Đang bứt rứt đứng ngồi không yên thì chợt thấy bà Minh Ngọc xuất hiện. Nó thở phào nhẹ nhõm khi bà ta tươi cười đi lại phía nó.
– Mình chờ em có sốt ruột không? Gớm, cái con bé sấy tóc đến là lâu. – Bà ta đon đả.
– Cũng có lâu lắm đâu, tôi cũng vừa dạo phố về mà. – Nó thấy thật may là xuống vừa kịp.
– Thôi mình đi ra phố đi, để em mua cho mình cái SIM nhé. – Bà ta khoác tay nó kéo đi.
Một chiếc taxi trờ tới, cả hai lên xe, bà ta nói địa điểm với anh lái xe và chiếc xe lăn bánh. Khi xe đang bon bon trên đường, bà ta nũng nịu dựa đầu vào vai nó nói:
– Mình vẫn còn giận em chuyện sáng nay đấy à?
– Không, giận dỗi gì đâu. – Nó cười vỗ vỗ tay lên đùi bà ấy.
– Ôi, đồng hồ của mình làm sao thế này. – Bà ấy thảng thốt khi thấy chiếc đồng hồ vỡ trên cổ tay nó.
– À… tôi sơ ý vung tay va vào cái cột bên đường ấy mà. – Nó nói.
– Ôi trời, khổ thân mình quá… Thôi quay lại đằng này em mua cho mình chiếc khác. – Bà ta vươn người lên nói một địa chỉ với anh lái xe.
– Thôi thôi, không cần đâu. Để về nhà tôi mua chiếc khác cũng được. – Nó vội nói một câu từ chối lấy lệ.
– Không, để em tặng mình một món quà kỷ niệm. – Bà ấy cười híp mắt, lại ngả đầu vào vai nó.
Nó đành im lặng coi như chấp thuận. Trong lòng nghĩ chắc bà ấy muốn chuộc lỗi buổi sáng nay. Đấy nhé, mình chưa kịp sử dụng thế mạnh như nàng vừa dạy bà ta tự nguyện mua cho mình rồi. Nếu mà mình vận dụng thành thạo bí quyết của nàng thì có lẽ mình cũng có một bộ sưu tập còn hoành tráng hơn cả của nàng. Nghĩ tới Vân nó thấy thật hối hận, có lẽ nàng giận mình lắm. Có phải riêng gì mình đâu, cả nàng cũng tận dụng mọi cơ hội có thể để gần mình đấy chứ. Nàng thích mình, chắc chắn là vậy rồi, và mình cũng rất thích nàng. Tiếc rằng mình không đủ dũng khí để mặc kệ bà Minh Ngọc chờ dưới sảnh, mình đã bỏ đi trong khi nàng đang rất muốn mình. Nàng đã giận điên lên đến mức đập vỡ cả đồng hồ, lại còn mỉa mai mình chạy nhanh lên kẻo bà ấy nổi cáu nữa chứ. Nó thở dài, cúi nhìn người đàn bà đang dựa vào vai mình.
Xe dừng lại trước một cửa hiệu lớn. Cả hai xuống xe đi vào trong. Những dãy tủ kính sáng loáng với cơ man nào là đồng hồ đủ loại. Bà ấy nhìn lướt qua một lượt rồi đi sâu vào trong, một cô gái bán hàng đi theo sát bên cạnh bà hỏi han. Tới bên một chiếc tủ đặt trang trọng giữa phòng, bà ta ngắm nghía một hồi rồi chỉ một chiếc đồng hồ to, màu vàng sang trọng, mặt đen, các con số nạm kim cương hay đá quý gì đó sáng lấp lánh. Bà ta hỏi nó:
Cùng chuyên mục
Bạn đã xem chưa?


