Bạn đã là thành viên của wap, hãy lưu địa chỉ wap này lại để lần sau tiện online! Hãy giới thiệu wap đến bạn bè để nơi này là chốn hội ngộ của mọi teen trên toàn đất nước!
Anh sinh viên phá trinh gái
Total Visits: 63515607
Visits Today: 2430
This Week: 2059348
This Month: 2059348
– Mình không ăn nữa thì về phòng trước đợi em nhé, em ngồi nói chuyện với họ một lúc.
Nó gật đầu và đứng dậy, khẽ mỉm cười với họ thay cho lời chào rồi cầm thẻ từ đi ra. Khi đứng trong thang máy đi xuống, nó chợt nghĩ về phòng bây giờ làm gì nhỉ, chi bằng xuống đường đi dạo một lúc ngắm nghía phố xá có phải hơn không. Nó bấm thang máy đi thẳng xuống sảnh và khoan khoái rảo bước ra vỉa hè. Khách sạn nằm trên một con phố đông đúc, đó là một trung tâm mua sắm với hàng loạt cửa hiệu sang trọng.
Nó tha thẩn đi bộ, ngó nghiêng nhìn những đồ vật bày sau vách kính trong suốt. Quần áo, giày dép, túi xách, đồng hồ, đồ trang sức… toàn những thương hiệu nổi tiếng, cái gì cũng đẹp, cũng sang trọng. Nó nhìn vào một gian hàng, trông thấy nhãn hiệu Cartier, chợt nhớ rằng nàng đã nhắc tới chiếc nhẫn Cartier trong khi mỉa mai nó. Đứng tần ngần một lúc nó mạnh dạn bước chân vào. Gian phòphòng mát lạnh, ngoài vài ba cô nhân viên bán hàng xinh như mộng thì chẳng có người khách nào cả. Nó lúng túng bước lại gần một chiếc tủ sáng trưng ánh đèn, hàng loạt vòng và nhẫn lóng lánh kim cương. Một cô gái bán hàng nhã nhặn lại gần nó nói một câu gì đó, nó mỉm cười lắc đầu và tiếp tục cúi xuống xem. Ánh mắt bị thu hút bởi một chiếc nhẫn rất đẹp, một vẻ đẹp mê hoặc nhìn mãi không biết chán. Nhìn những đồ trang sức lấp lánh thế này đến mình còn thích huống chi là phụ nữ. Nhưng nó buộc lòng phải quay đi khi nhìn thấy dãy số nhỏ bên dưới biểu thị giá của chiếc nhẫn. Nó đã biết 1$ Singapore bằng bao nhiêu tiền Việt rồi, nhân thử con số đó ra tiền Việt nó thấy choáng váng. Thầm nghĩ không hiểu tại sao người ta có thể bỏ từng ấy tiền để đeo cái vật bé tí kia lên ngón tay nhỉ. Nó thở dài bước ra ngoài phố và đi tiếp, nghĩ bụng xem cho biết thôi chứ có đồng nào trong túi đâu mà quan tâm đến giá cả làm gì cho mệt. Loanh quanh một lúc chợt giật mình ngó nhìn đồng hồ, đi một tí thế mà đã hơn một tiếng đồng hồ, bà Minh Ngọc chắc ăn xong lâu rồi. Nó vội vã quay về.
Vừa vào đến sảnh đã thấy bà Minh Ngọc đứng ở quầy lễ tân, vẻ mặt rất bực bội. Nhìn thấy nó đi vào bà vội săm săm bước lại giọng gắt gỏng:
– Cậu đi đâu mà tôi tìm suốt nãy giờ, tôi bảo đợi tôi dưới phòng kia mà.
– Tôi… tôi dạo phố một lúc. – Nó hơi lo lắng, chưa bao giờ thấy bà ấy giận dữ như thế.
– Tôi nói chuyện với khách, cần mấy tài liệu trong phòng mà xuống tới nơi thì cửa khóa … Chạy tìm cậu khắp nơi, đang định nhờ họ lên mở giúp… Đúng thật là… – Bà ta vẫn chưa hết bực bội.
– Tôi xin lỗi. – Nó nói lí nhí và đưa chiếc thẻ từ cho bà ta.
Bà ấy cấm lấy rồi quảy quả bước đi, nó lẽo đẽo theo sau thấy cục tức trào lên tận cổ. Chẳng nhẽ lại chửi cho con mụ này một trận rồi muốn ra sao thì ra. Hừm, nhưng có chửi xong thì vẫn phải ở lại với mụ ấy, mình có tiền đếch đâu mà về được. Càng nghĩ nó càng tức mà không làm gì được. Lên tới phòng, bà ấy lôi cái vali to ra lục lọi lấy một mớ giấy tờ gì đó rồi móc điện thoại ra gọi. Nó thầm ước giá mình có cái điện thoại thì mọi việc đâu có khó chịu như vừa rồi, có khi phải bảo bà ấy mua cho cái SIM vậy, điện thoại thì có sẵn đây rồi.
Gọi xong cuộc điện thoại, bà ấy cúp máy rồi quay lại nhìn nó. Thấy vẻ mặt buồn so của nó chắc bà ấy cũng hơi hối hận vì đã nổi nóng với nó. Bà cười giả lả:
– Xin lỗi mình, lúc nãy em nóng nảy quá. Mình đi đâu thế, làm em tìm mãi, sợ lỡ việc với khách. Nhưng may quá đã hẹn được lại với họ rồi.
– Tôi đi tìm mua cái SIM mà tìm mãi không thấy đâu bán. – Nó bịa chuyện.
– Ôi thế ư. Thôi để chiều em dẫn mình tới chỗ bán. Ở quanh đây thì đúng thật là không có đâu. – Bà ta vui vẻ.
– Đôi khi cần tìm nhau thì gọi, chứ không như lúc nãy thì chẳng biết làm thế nào.
– Đúng đấy mình ạ, thế mà em không nghĩ tới.
– Thế mình mua SIM lúc nào mà sao không mua cho tôi một cái luôn. – Nó hỏi, hất hàm về phía chiếc điện thoại của bà ấy đang để trên bàn.
– Ôi không, điện thoại của em nó roaming mà, nghĩa là em đăng ký chuyển vùng quốc tế, em đi đâu cũng gọi được. – Bà ấy cười giải thích.
– Thế à… thế thì tiện nhỉ. – Nó lẩm bẩm.
– Thôi đừng giận em nữa, lại đây với em nào. – Bà ấy ngồi xuống giường và giang rộng hai tay mời gọi.
– Hừm… thôi để tối đi mình. Lúc này tôi không có hứng. – Nó từ chối vì đúng là chẳng có hứng thú gì.
– Mình vẫn còn giận em chứ gì. Thôi để đến tối cũng được. – Bà ta cười và ngã ra giường.
Buổi chiều, bà Minh Ngọc đi làm tóc, nó được rảnh rỗi đi lang thang khắp khách sạn. Lò dò ra đằng sau thấy có cái bể bơi rất rộng, nước trong veo. Lác đác trên bể có vài cô gái đang nằm dài trên ghế bố phơi nắng, nằm bên cạnh là các chàng trai của họ. Đang thích thú đứng nhìn cảnh đó thì chợt giật mình bởi một bàn tay đập mạnh vào vai. Chưa cần quay lại nó cũng đoán được là ai rồi, em Vân đây mà. Mỉm cười quay lại, đúng là em Vân. Nàng cười toe toét, khỏe khoắn trong trang phục áo thun quần bó, chắc vừa dạo phố về.
– Anh làm gì một mình ở đây thế, trốn bà sếp xuống đây ngắm gái hả? – Nàng hất hàm hỏi.
– Đâu cần trốn đâu, bà ấy đang bận cắt tóc gội đầu mà. – Nó cười đáp.
– Em mà là bà ấy thì bắt anh ngồi cạnh chờ, cấm không cho đi lung tung. – Nàng vừa trêu vừa ngồi xuống một chiếc ghế còn trống gần đó.
– Làm gì mà đến mức ấy, nói chung bà ấy cũng thoải mái thôi. – Nó nói và kéo một chiếc ghế lại ngồi xuống đối diện với nàng.
Nàng nhìn nó cười tủm tỉm, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch:
– Nói cho em biết đi, tại sao anh đến với bà ấy.
– Hừm… thế nào nhỉ… có lẽ tại anh thích đi du lịch miễn phí. – Nó cười gượng gạo.
Nó che dấu thân phận cậu ấm của mình, muốn nàng tin rằng nó cũng là một kẻ như nàng. Vẫn cái vẻ trêu chọc, nàng cười phì và nói:
– Nhưng em có thấy anh được đi đâu đâu. Suốt ngày ở trong khách sạn thôi mà… Chắc bà ấy mê anh lắm nhỉ. Cứ giữ rịt trong phòng suốt.
Nàng lại tủm tỉm cười liếc nhìn nó với vẻ châm chọc. Nó thấy xấu hổ. Im lặng một lát rồi cũng nói lại được một câu:
– Cũng như em thôi, chắc đêm qua say sưa quá nên sáng nay bỏ cả ăn sáng.
– Không phải thế đâu nhé, sáng nay ông ta đưa em ra phố Tàu ăn sáng rồi đi mua sắm đấy. – Nàng đắc chí vì làm nó tẽn tò.
– Vậy à. Thế thì thích nhỉ. Ông ta có mua cho em nhiều thứ không? – Nó ngậm ngùi hỏi.
– Cũng chưa nhiều lắm. Muốn xem không… đi với em.
Nàng đứng dậy nắm tay nó kéo đi. Nó lật đật chạy theo, vừa hỏi:
– Đi đâu?
– Thì cứ đi theo em. Em không ăn thịt anh đâu mà sợ.
Nàng cười kéo tay nó đứng dậy. Cả hai đi vào trong sảnh, đến bên thang máy. Nó đi theo nàng nhưng trong lòng bồn chồn lo lắng chỉ sợ bà Minh Ngọc làm đầu xong ra lại không thấy nó đâu thì rách việc như sáng nay. Bà ấy đã bảo nó chờ ở dưới sảnh khoảng một tiếng nữa rồi đi mua SIM điện thoại. Vào thang máy, nàng ấn số tầng 10, nó ngạc nhiên hỏi:
Cùng chuyên mục
Bạn đã xem chưa?


