Bạn đã là thành viên của wap, hãy lưu địa chỉ wap này lại để lần sau tiện online! Hãy giới thiệu wap đến bạn bè để nơi này là chốn hội ngộ của mọi teen trên toàn đất nước!
Truyện sex lá bùa yêu tuyệt vời
Total Visits: 61616650
Visits Today: 160391
This Week: 160391
This Month: 160391
– Không biết mà yêu cái gì?
– Mặc quần vào.
– Tại sao phải mặc quần vào cơ chứ? Anh muốn yêu mà!
– Cảnh sát.
Vừa nghe con ma cà rồng nói xong. Mỹ Kim đã thấy ánh đèn pha từ xa xa của một chiếc xe đang từ từ tiến vế phía nàng. Mỹ Kim vội vàng mặc nhanh quần vào. Và chỉ vài phút sau, quả nhiên đó là một chiếc xe cảnh sát. Họ rọi đèn pha ngay vào Mỹ Kim và con ma cà rồng. Cả hai cùng ngồi im ánh đèn pha dừng lại một chút rồi tắt. Chiếc xe cảnh sát tử từ lướt qua chỗ hai người ngồi.
Người cảnh sát lái xe bảo anh đồng nghiệp ngồi bên cạnh:
– Danny à, hình như tao gặp thằng cha này ở đâu rồi thì phải.
Danny cười hì hì khôi hài.
– Còn tao thì hình như gặp con nhỏ ngồi bên cạnh thằng bé đó ở cái kiếp nào đổ.
Viên cảnh sát lái xe càu nhàu.
– Tao nói thật mà mày cứ tiếu lâm hoài. Mẹ nó… nhất định là tao nhớ có gặp y rồi mà.
Bỗng Danny kcu thất thanh:
– Chết cha rồi, Tommy à.
– Cái gì nữa đây?
– Còn cái gì nữa. Tao nhớ ra rồi. Con nhỏ ngồi bên cạnh thằng bé đó là cô đào thoát y vũ của rạp hát Con Heo Vàng, tụi mình bắt về tối hôm trước.
Nghe bạn nói, Tommy chợt nhớ ra hình ảnh hãi hùng đêm hôm con ma cà rồng xuất hiện tại sở cảnh sát. Chàng kêu lớn:
– Trời đất ơi, thàng cha đó chính là con ma cà rồng đã hiện ra ở phòng tụi mình.
Danny cũng chợt nhớ ra, hình ảnh đêm hãi hùng đó.
Chàng lật đật chụp máy gọi về sở:
– Trung Ương…Trung Ương. Đây Thỏ Con gọi.
Giọng cô trực điện đài có vẻ ngái ngủ.
– Đây Trung ƯƠng nghe rõ… Thỏ Con có gì nói đi.
– Chúng tôi thấy con ma cà rồng ngồi với con nhỏ vũ nữ thoát y của rạp hát Con Heo Vàng trên bờ biển, dưới chân cầu Golden Gate.
Có tiếng cười khúc khích.
– Thỏ Con… giờ làm việc đừng có nói chơi trên máy nhé.
– Nói chơi cái gì. Thỏ Con xin chỉ thị bây giờ chúng tôi phải đối phó ra sao đây?
Có tiếng lục cụng trong máy, rồi giọng viên sĩ quan trưởng toán quen thuộc vang lên.
– Thỏ Con… Thỏ Con. Nai Vàng đây. Các anh vừa báo cáo cái gì nói lại đi.
– Nai Vàng. Thỏ Con thấy con ma cà rồng tối qua hiện ra ở phòng chúng ta. Nay đang ngồi với cô vũ nữ thoát y của rạp hát Con Heo Vàng trên bãi biển, dưới chân cầu Golden Gate. Bây giờ chúng tôi phải làm gì?
– Thỏ con nằm yên đó đi. Chúng tôi sẽ tới ngay.
Truyền lệnh cho Thỏ Con xong. Tiếng Nai Vàng gấp rút vang lên trong máy:
– Tất cả các đơn vị thuộc Khu Chinatown, trực chỉ tới bãi biển dưới chân cầu Golden Gate. Nai Vàng lập lại.
– Tất cả các đơn vi thuộc Khu Chinatown, chực chỉ tới bãi biển dưới chân cầu Golden Gate.
Tiếng còi xe cảnh sát rú lên khắp lối. Trời tối, đường xá ít xe qua lại nên xe cảnh sát rú còi càng chạy nhanh hơn. Chỉ vài phút sau, dưới chân cầu Golden Gate đã có hơn chục chiếc xe cảnh sát bu kín. Bây giờ thì mọi người đềuxuốngxe, vây quanh hai viên cảnh sát đơn vị Thỏ Con, vì Mỹ Kim và con ma cà rồng không còn ở đó nữa.
Viên sĩ quan trưởng toán nói nửa đùa nửa thật:
– Ê Danny. Chắc con ma cà rồng ôm người đẹp biến mất rồi phải không?
Danny gãi đầu gãi tai nói:
– Dạ, thưa đại úy…. nó ôm người đẹp trốn thực rồi.
Cả chục cảnh sát viên bu quanh cười ha hả. Một anh nói:
– Sao cậu không bảo nó bỏ người đẹp lại rồi muốn biến đâu thì biến.
Danny đỏ mặt, phân đua với viên sĩ quan trưởng toán:
– Đại úy à. quả thực là con ma cà rồng ngồi đó với con bé vũ nữ thoát y của rạp hát Con Heo Vàng mà chúng mình bắt về hôm trước đó.
Viên sl quan cảnh sát mỉm cười nói:
– Thôi xong rồi. Quí vi trở về nhiệm sở đi. Thỏ Con theo tôi tới rạp hát Con Heo Vàng. Giờ này tụi nó còn đang mở cửa mà.
Nói xong, ông ta leo lên xe, lái nhanh về phía trước. Chỉ vài phút sau,. Viên đại úy trưởng toán, Danny và Tommy đã tới rạp hát Con Heo Vàng. Johnson tiếp toán
cảnh sát ngay ngoài cửa rạp.
– Xin chào quí vi. Hôm nay quí vi có nhã hứng tới thưởng thức biểu diễn thoát y chăng?
Viên sĩ quan cảnh sát mỉm cười.
– Dạ, chào ông chủ rạp. Chúng tôi chỉ muốn tới gặp cô Mỹ Kim một chút thôi.
Johnson nìêm nở hướng dẫn toán cảnh sát vô hậu trường sân khấu.
– Vậy xin quí vi theo tôi vô trong này. May mắn hôm nay Mỹ Kim biểu diễn xong, vẫn còn ở lại đây nói chuyện với ông đạo diễn sân khấu.
Viên Đại úy cảnh sát nhìn thuộc viên tỏ vẻ nghi ngờ. Nhưng ông ta im lặng theo sau Johnson vô hậu trường sân khấu. Danny đi sau, thì thào với bạn:
– Thật là ma quỉ, mày có tin nó chạy về đây trước tụi mình hay không?
Tommy ấm ức nói:
– Không thể nào chúng nó lại chạy nhanh hơn xe cảnh sát được Nhưng còn phải xem thực hư thế nào đã.
– Tôi quả quyết là lúc nãy chúng mình gặp con ma cà rồng và con nhỏ vũ nữ này ở dưới chân cầu Golden Gate, chứ không thế nào r”m vào đâu được.
– Vậy thì phải coi xem có phải con bé vũ nữ này thực sự còn ở đây hay không đã.
Tommy vừa nói xong. Johnson đã mở cánh cửa một cãnphòng nhỏ. Mọi người nhìn thấy Mỹ Kimvà một người đàn ông đang ngồi nói chuyện với nhau.
Johnson chỉ người đàn ông giới thiệu:
– Đây là Kinger. Người đạo diễn sân khấu sáng giá nhất của chúng tôi.
Johnson lại hướng về phía Mỹ Kim nói:
– Cô Mỹ Kim thì chắc quí vị biết rồi.
Viên sĩ quan cảnh sát tươi cười nói với Mỹ Kim:
– Xln chào cô Mỹ Kim. Chúng tôi đi tuần ngang qua đây nên ghé vô thăm cô một chút thôi. Rất tiếc là không tới sớm hơn được để coi màn trình diễn của cô. Nghe nói cô biểu diễn đêm nay thật xuất thần phải không?
Mỹ Kim cười thực tươi nói:
– Dạ, xin cám ơn lời khen tặng của đại úy. Tối mai mời quí vị tới sớm hơn một chút. Mỹ Kim sẽ đặc biệt dành màn biểu diễn tặng cho quí vị.
– Dạ… dạ, chúng tôi không dám nhận cái vinh dự đó đâu. Nhưng tối nay, hình như cô về hơi trễ phải không?
– Vâng… thưa đại úy. Anh đạo diễn muốn em ở lại bàn thêm vài chi tiết cho cuộc biểu diễn ngày mai.
– Ô nếu vậy chúng tôi xin kiếu. Không dám làm mất thì giờ quí báu của quí vi nữa. Xin chào.
– Dạ… xin chào đại úy.
Mọi người quay ra. Danny vừa đinh nói gì thì viên đại úy bấm sẽ vô tay anh, ra dấu im lặng. Trong ánh đèn lờ mờ của rạp hát. Khán giả đông không còn chỗ ngồi. Có một số phải đứng tuốt mé sau. Trên sân khấu, một đoàn vũ nữ đang biểu diễn. Các cô ấy chỉ cuốn chung quanh mình một giải lụa thật mỏng. Lúc kín, lúc hở. Những bộ ngực cãng tròn tưng tưng theo từng bước đi man dại ngất ngây. Những cặp đùi nõn nà. Những đường công phơi phới trần truồng con mắt người đam mê.
Nhưng những thứ đó không hấp dẫn toán cảnh sát một chút nào. Họ còn đang để mắt vô đám khán giả. Mặt dù cả ba người không ai nói với ai một lời nào. Nhưng trong đâu họ cùng có một ý nghĩ. Và cái ý tưởng đó cùng dừng lại ở một chỗ. Trên chiếc ghế hàng đầu. Một thanh niên ngồi rất bình thản nhìn lên sân khấu. Hình như anh ta không thích thú mấy với những cô vũ nữ khiêu gợi kia. Và khi toán cảnh sát lướt qua hàng ghế danh dự rồi thì anh ta đứng dậy, rảo bước vô hậu trường.
Tommy thì thào với vị sĩ quan trưởng toán của mình:
– Bây giờ phải làm sao hả đại úy?
Viên sĩ quan nói nho nhỏ:
– Mẹ… anh không nhớ mình đã bắn y một phát rồi hay sao?
– Dạ… hôm đó y thò tay vô trong mình, lấy ra cái đầu đạn ném xuống sàn nhà lăn lông lốc, làm tôi muốn té đái.
– Vậy mà bây giờ anh còn muốn làm cái gì nữa?
– Nhưng không lý chúng mình để cho chúng yên thân như vậy hay sao?
– Không hẳn là như vậy đâu, nhưng phải bàn tính lại đã vậy bây giờ chúng ta về sở hả đại úy?
– Chắc chắn là về đó rồi, chứ còn đi đâu được nữa.
Cùng chuyên mục
Bạn đã xem chưa?


