Bạn đã là thành viên của wap, hãy lưu địa chỉ wap này lại để lần sau tiện online! Hãy giới thiệu wap đến bạn bè để nơi này là chốn hội ngộ của mọi teen trên toàn đất nước!
Truyện sex lá bùa yêu tuyệt vời
Total Visits: 61526928
Visits Today: 70669
This Week: 70669
This Month: 70669
Tommy cằn nhằn:
– Tôi phụcvụ trong ngành cảnh sát trên mười năm rồi. Đây là lần đâu tiên nhìn thấy một tên sát nhân mà phải né mặt.
Danny chặc lưỡi, nói:
– Vậy chứ mình làm cái gì được nó bây giờ. Nhất là trong rạp hát đông đúc như thế này. Làm náo loạn lên, thiên hạ chạy đạp lên nhau còn mang họa nữa.
Viên sĩ quan cảnh sát nói nho nhỏ:
– Phải, ngay cả có làm náo loạn lên cũng chẳng làm được cái giống gì. Nó đã từng tới ngay sở cảnh sát phá phách, tụi mình còn bó tay, há chi ở đây chỉ có ba đứa tụi
mình. Nếu muốn nạp mạng thì nhào vô.
Khán gỉa vẫn say sưa thưởng thức màn tnnh diễn nảy lửa trên sân khấu. Họ chẳng thèm để ý gì tới mấy nhân viên cảnh sát có mặt trong rạp hát. V những cô vũ nữ, đang từng cặp, lại từng cặp quện vào nhau. Những bộ ngực ép sát. Những bắp đùi hất ngược. Những vùng bụng trắng nõn phơi phới. Những đường mông cong vòng hây hây là những cái làm cho những người trong rạp hát này bất cần biết chuyện gì đang xẩy ra ở đây.
Trống vẫn đánh tùng tùng. Kèn vẫn thổi réo rắt ánh sáng vẫn thật man dại. Và tiếng cổ võ của khán giả vẫn từng đợt, từng đợt vang lên thật ồn ào…..
Mỹ Kim không biết phải làm sao hơn là nghe theo những gì con ma cà rồng sai bảo. Bây giờ nàng không còn sự lựa chọn nào hơn nữa. Cái may mắn duy nhất của nàng trong giờ phút này là con ma cà rồng vẫn chưa hút máu nàng.
Cũng vì vậy mà Mỹ Kim còn được thảnh thơi sinh hoạt về ban ngày. Căn nhà của nàng đã trở thành nơi cho cỏn ma cà rồng dùng làm căn cứ. Tự nhiên nàng trở thành một tên quản gia cho con ma cà rồng này. Tối hôm qua, sau khi đánh lạc hướng toán cảnh sát, tới rạp hát Con Heo Vàng. Mỹ Kim đã rủ Jacklin về nhà. Cô bé vũ công mới nhập đoàn chưn đây một tháng. Có lẽ Jacklin cũng là vũ nữ biểu diễn thoát y nhỏ tuổi nhất trong đoàn. Ngày cô ta xin vào làm việc tại rạp hát Con Heo Vàng, cũng đúng là ngày sinh nhật thứ 21 của cô.
Johnson đã giao Jacklin cho Mỹ Kim huấn luyện. Vì vậy, lúc nào Jacklin cũng luẩn quẩn bên nàng. Hôm nay được Mỹ Kim rủ về nhà. Jacklin mừng lấm, cô nàng ríu rít nói cười luôn miệng. Jacklin có một thân hình nẩy lửa. Mỹ Kim nghĩ có lẽ cũng vì thế cô ta được lão chủ rạp mướn vô làm ở đây, chứ thực tình, sắc đẹp của cô nàng khó có thể chấp nhận cho trình diễn trên sân khấu được.
Cái nhìn của Mỹ Kim về Jacklin thật đúng. Tuy nhiên, có một đìêu nàng không nghĩ tới là ngày sinh nhật thứ 21 ấy của Jacklin, đã đưa cô nàng tới một khúc quanh mới của cuộc đời. Hôm ấy, Jacklin hồi hộp nộp đơn xin làm vũ công, và không ngờ lại được Johnson mời đi ăn tối.
Cái hẹn cho một bữa ăn với người chủ mới này đã làm Jacklin thật vui mừng. Nàng biết ràng; đìêu mơ ước trở thành một tài tử biểu diễn nhẩy múa trên sân khấu đã có cơ thành tựu. Từ nhỏ tới lớn, Jacklin đã mê ca vũ hơn bất cứ cái gì khác Chỉ có một đìêu làm nàng sợ mộng ước không thành là cái mũi to như quả cà chua và da mặt thì đây mụn và tàn nhan. Vậy mà người chủ rạp hát này lại đễ dãi thu nhận nàng vào làm vũ công ở đây. Một rạp hát nổi tiếng và lớn nhất nhì của thành phốdu lịnh lừng danh thế giới này. Và, buổi tối, nàng lại được Johnson mời xem buổi trình diễn lý thú tuyệt vời này. Sau khi xem hết màn
biểu diễn của Mỹ Kim, Johnson hỏi nàng:
– Em thấy cô tài tử này biểu diễn thế nào?
Jacklin mỉm cười trả lời.
– Cô ta biểu diễn thật tuyệt vời. Em là phụ nữ mà cũng phải run lên nữa. Hèn gì khán giả ngưỡng mộ cô ta như vậy.
– Em nhắm có thể lôi cuốn khán giả như cô ta được không?
– Muốn theo kịp cô ấy, em chắc còn phải học hỏi nhìêu lắm. Và nhất là anh có chịu giúp em thì mới được.
Em nghĩ anh làm gì được cho em đây ?
– Em biết chắc, không có anh, em không làm được gì hết.
– Tại sao vậy?
– Anh cho em nói thực nhé.
– Cứ nói đi.
– Nhưng anh hứa đừng vì những gì em nói mà thay đổi ý định không mướn em làm ở đây nữa được không?
– Đìêu đó thì đương nhiên rồi. Miễn là…
Thấy Johnson ngập ngừng, Jacklin nói ngay.
– Miễn là cái gì cũng được.
Johnson choàng một tay qua vai Jacklin, mỉm cười:
– Vậy em nói đi.
Ngả theo tay Johnson, kề sát mặt bên má chàng. Jacklin thì thầm:
– Em thú thực với anh. Em đã đi xin làm vũ công ở nhìêu rạp hát quanh đây rồi, và họ đều tửchối không nhận em. Mặc dù những rạp hát đó rẻ tìên và thua xa rạp Con Heo Vàng này.
Vậy mà tại sao em dám xin vô đây làm?
– Lúc bướcvô phòng xin việc, em chỉ định xin một chân quét dọn rạp hát thôi. Ai ngờ lúc ấy anh đi qua, lại bảo em đìên vào chỗ vũ công nên em viết đại.
– Nhưng sau khi được xem các màn trình điễn vừa rồi. Em còn giữ ý định biểu diễn trên sân khấu này nữa hay không?
– Em cầu mong được như vậy.
Ánh sáng trong rạp hát từ từ bớt dần. Johnson quay mặt về phía Jacklin, bờ môi kề sát, tiếng anh ta thì thào:
– Em có sợ bi anh lợi dụng không?
Biết Johnson muốn nói gì, Jacklin thì thào trả lời:
– Em đâu phải chưa nằm trong tay đàn ông bao giờ mà sợ cái chuyện ấy.
Bàn tay Johnson từ từ luồn qua vạt áo Jacklin. Chàng không ngờ nước da cô bé này mịn màng nhưvậy. Bộ ngực khổng lồ của tuổi dậy thì thơm phưng phức. Chàng đã để ý ngay từ khi nhìn thấy cô ta đang hý hoáy đĩen tờ đơn xin làm việc. Lúc ấy chàng chỉ nhìn thấy một khoảng da thit nhỏ căng tròn, trắng nõn, nhấp nhô trên cồ áo. Bây giờ Johnson mới thấy cả một vùng đồi núi căng tròn chắc nich quí báu này. Chàng bóp nhe nhẹ, hỏi:
– Chắc em có nhìêu bạn trai lắm phải không?
Jacklin thì thào:
– Nói ra không biết anh có tin không?
– Thì em cứ nói đi.
– Sự thực, em không có một đứa bạn trai nào hết.
Johnson hôn nhẹ lên môi Jacklin rồi nói:
– Lúc nãy em vừa mới nói: Em từng nàn trong tay đàn ông rồi, phải không?
– Đúng thế.
Vậy những người đàn ông đó không phải là bồ bịch em hay sao?
– Không phải. Họ chỉ là những người em cần giải quyết những gì em muốn.
– Nghĩa là sao?
– Ngay từ nhỏ, em đã thích được đàn ông ôm ấp.
– Mặc dù những người ấy không quen biết à?
– Nói là không quen biết thì cũng hơi quá đáng. Nhưng không thực sự phải là bồ bich thì cũng chẳng sao. Xong rồi, ai về nhà nấy thôi.
– Và những người ấy có trở lại với em nữa hay không?
– Đàn ông mà anh. Mình chìêu chuộng họ thì đâu có anh nào bỏ lỡ cơ hội cơ chứ. Nhưng thực sự cũng chãng có nhìêu người được em âu yếm đâu.
– Sao em nói là em thích được đàn ông ôm ấp ngay từ hồi nhỏ cơ mà.
– Dạ, nhưng những người ấy đêu lớn tuổi và họ tới với em như một tên ăn trộm.
Johnson mỉm cười:
– Nhưng mà chủ nhà mở cửa sẵn cho những tên ăn trộm ấy lẻn vô phải không? .
Jacklin cười khúc khích. .
– Dạ…
– Tên trộm diễm phúc nào là kẻ đầu tiên lẻn được vào đời em vậy?
– Bố của một con bạn.
Lại có chuyện ấy nữa hay sao. Con nhỏ bạn đó có biết bốnó làm nhưvậy hay không? Hồi đó em bao nhiêu tuổi rồi?
– Lúc đó em đã 15 tuổi rồi. Đầu dây mối nhợ cũng là con Rose đàn cảnh cho em lọt vào vòng tay bố nó thôi.
– Mẹ nó có biết không?
– Bố mẹ nó ly dị nhau lâu rồi. Căn nhà hai bố con nó ớ rộng thênh thanh, lại có bểbơi và chỗ tấm hơi nữa. Anh phải biết, em mê bơi lội còn hơn khiêu vũ nữa,
– Như vậy em thường tới nhà con Rose bơi lội à?
– Dạ, về sau này hai đứa tụi em bỏ học ở nhà bơi lội luôn. . .
– Vậy mà bốcon Rose đểyên cho nó làm nhưvậy hay sao?
– Bố nó còn nói được gì nữa.
– Tại sao?
– Con quỉ nhỏ đó đã đẩy em vào vòng tay bố nó rồi. Ông ta còn muốn con gái mình ở nhà bơi lội để có cớ giữ chân em.
Cùng chuyên mục
Bạn đã xem chưa?


